PDA

View Full Version : Đức mẹ bạch lâm 1 sự kiện có 1 ko 2


Admin
20-08-2008, 01:53 PM
Xem Video ở đây

j499v6FHoxY

Hjx...Kid ko biết phải nói sao cho các ban tin... nhưng chinh bản thân Kid đã từng có những lúc đã ko tin lắm vào hnu7ng4 hiên tượng đó. Nhưng chắc các bạn cũng đã từng được nghe Đức Mẹ đã từng rơi những giọt nước mắt ở nhà thờ Đức Bà, Đức Mẹ Tà Pao, Đức Mẹ La Vang. Kid ko dám khẳng định điều gì hết nhưng những gì Mẹ đã và đang làm chugn ta ai cung đều hiểu rõ. Mong các bạn đừng có những lời lẽ ko hay về Mẹ và Chúa GiêSu. Và ngày hôm nay là ngày của Đức Mẹ, Mẹ sẽ về trời vào ngày hôm nay, sẽ vĩnh viễn không ai có thể được thấy Mẹ làm phép lạ ở giáo xứ Bach Lâm nữa. Kid có 1 câu chuyện muốn chai sẻ voi' các bạn, chính Kid cung là người ko tin vào sự thật này, nhưng sự thật vẫn là sự thật. câu chuyện xảy ra được vài ngày nhưng ngày hôm wa Kid moi chưng kiến tân mắt. và nhân vật đó là 1 người con của 1 người bạn của bác Kid, và cũng ở cùng xóm. Chị ấy ko may bi câm bẩm sinh từ lúc sinh ra, khi nghe gd Kid noi Đức Mẹ hiện ra ở Giáo Xứ Bạch Lâm, me của chị ấy và chị ấy đã đến giáo xứ Bạch Lâm để mong được gặp MẸ mặc dù gd của họ ko có đạo, thoạt đầu họ ko tin, nhưng sau những gì mọi người nói và những gì Đức Mẹ đã làm, và cuối cùng họ Chi gái bị câm đó đã cất tiếng nói đầu tiên trong cuộc đời mình khi đang trên đường tù GX Bạch Lâm trở về nhà. Chinh KId cung ko thể tin được nhưng đó là sự thật các bạn a. Và cô ấy rất vinh hanh khi được Đức Mẹ thông báo 1 thông điệp rất quan trọng: " Bất Kỳ ai dến Linh Địa của Mẹ, ai xin gì Mẹ cho đấy, và ngày 15-8 là ngày của Mẹ, Mẹ sẽ ra di vĩnh viễn". Kid viết bài này nếu các bạn không tin, nhưng các bạn đừng có lời lẽ nào ko hay vè những đấng tối cao nhe'... Mong Mẹ sẽ ban nhiều phép lạ cho các ban...

SỰ KIỆN TƯỢNG ĐỨC MẸ THUỘC GIÁO XỨ BẠCH LÂM, HẠT GIA KIỆM, GP. XUÂN LỘC

[Only Registered And Activated Users Can See Links]

(9 votes)
News - Tin Tức Việt Nam
Người gởi: Long Vu
27/07/2008

Image

I. Sự kiện:

Kể từ ngày thứ tư 09.07.2008

Tượng đài Đức Mẹ ngay bên hông nhà thờ Bạch Lâm, hằng ngày, và đặc biệt là hằng đêm, đã tỏ hiện nhiều dấu lạ bất thường, kéo dài nhiều tuần lễ, và đã có hàng chục ngàn người đứng chật như nêm tại khuôn viên nhà thờ được chứng kiến.

Trong khi chờ đợi ý kiến của Giáo hội địa phương. Chúng con đã cố gắng thu thập những tin tức khả tín và xin được chia sẻ một số trong rất nhiều thông tin chi tiết có liên quan. Mục đích để tránh việc kẻ xấu phao thêm những tin tức không đúng, và cũng để tránh những điều bất cập hoặc thái quá trong dư luận thiếu khách quan từ nhiều hướng.


Chi tiết khởi sự được ghi nhận là do một số các trẻ em đi dự giờ kinh chiều, đã nhìn thấy Đức Mẹ vẫy gọi các em đến gần, sau đó Đức Mẹ đã trang nghiêm quay mặt hướng về nhà thờ, mà cụ thể là phía Nhà Tạm của nhà thờ. Địa điểm đài Đức Mẹ ở phía đầu và song song với nhà thờ. Dấu lạ này được ghi nhận kéo dài khoảng 15 giây. Những ngày sau đó cũng có nhiều người nhìn thấy Đức Mẹ quay mặt về phía nhà thờ.

Từ đó đến nay, liên tiếp mỗi đêm có hàng chục ngàn giáo dân xa gần đã tề tựu về Đài Đức Mẹ để cầu nguyện và phần đông đều đã được nhìn xem tận mắt những dấu lạ như:

1. Cỗ tràng hạt trên tay Đức Mẹ đã phát sáng liên tục trong suốt thời gian qua cả ngày lẫn đêm. Người ta nhìn thấy những hạt màu đỏ, xanh, vàng, trắng chói lòa chiếu sáng lấp lánh từ các hạt của chuỗi và cả Thánh giá, hiện tượng giống hệt có nguồn sáng phát ra từ bên trong. Rất tiếc vào lúc 6 giờ sáng ngày 21.7, Giáo quyền địa phương đã thu giữ chuỗi Tràng Hạt này. Tuy nhiên điều đáng chú ý là sau đó, giáo dân đã tự làm một chuỗi hoa tươi để trang điểm cho Mẹ thay cho chuỗi hạt đã bị lấy đi, và lạ lùng thay, chuỗi hoa tươi này vẫn tiếp tục phát sáng.

2. Hiện tượng phát sáng còn xảy ra tại vị trí Trái Tim Đức Mẹ, nhiều người còn hạnh phúc được nhìn thấy hình ảnh hai thiên thần chầu bên cạnh Trái Tim Đức Mẹ.

3. Khuôn mặt Đức Mẹ có những lúc biến đổi, người ta đã nhận ra chính khuôn mặt Đức Mẹ cũng được phát sáng một cách kỳ diệu, chẳng những là thay đổi màu sắc khuôn mặt, khăn trùm đầu, mà còn là toàn diện khuôn mặt đã sáng rực, thay đổi hoàn toàn so với tượng nguyên thủy (rất xấu vì tượng được làm đơn giản và đã trên 15 năm phơi mưa nắng bị sói mòn). Biến đổi về sắc diện, cũng như về nét mặt của tượng Đức Mẹ trở nên giống như người thật hoặc trông như một bức tượng khác vậy. Thời gian xảy ra thường vào ban đêm, có khi 1 giờ đêm, 2 giờ đêm có khi là 3 giờ sáng, đôi khi cả ban ngày. Khuôn mặt của Mẹ trở nên sống động và vô cùng xinh đẹp khó tả. Có khi chớp mắt, có khi mở mắt rất to thấy rõ cả con ngươi long lanh như mắt người thật vậy (tượng nguyên thủy có mắt u sầu và chỉ có nửa con ngươi), có khi khóc nước mắt chảy xuống tới cổ, và nước mắt cũng sáng long lanh. Ấn tượng và cảm động nhất có lẽ là trong đêm thứ tư ngày 23.07.2008, Đức Mẹ đã khóc chảy máu mắt. Có hàng ngàn người nhìn thấy giọt nước mắt rơi xuống và nhiều lần đồng thanh la lớn trong một khuôn viên khá rộng của nhà thờ Bạch Lâm giữa đêm khuya. Khi xẩy ra các dấu lạ, những ai may mắn hiện diện tại đây đều có thể được nhìn thấy tỏ tường. Nhiều người đã chụp hình và quay video.


[Only Registered And Activated Users Can See Links]

Hình lúc bình thường
(chụp ban ngày)
[Only Registered And Activated Users Can See Links]

Hình lúc biến đổi
(chụp ban đêm)


[Only Registered And Activated Users Can See Links]

[Only Registered And Activated Users Can See Links]

II. Vài nét về giáo xứ Bạch Lâm:

Mặc dù Gia Kiệm là vùng toàn tòng Công giáo di cư 1954 khá trù phú; nhưng Bạch Lâm thì lại là một xứ đạo nhỏ, nghèo, thua kém mọi sự. Xứ đạo đã trải qua rất nhiều vị chủ chăn thật thánh thiện. Cha già cố Nhân, cha già cố Nhiên, cha già cố Cử, cha Laurenso Xuân và đặc biệt là cha già cố Gioan Baotixita Vũ Ngọc Yến (qua đời 2006) - Vị linh mục đã là cha giải tội cho nhiều giám mục, linh mục và nhất là giáo dân ở khắp các giáo xứ xung quanh đều có thể đến gọi cửa xin xưng tội bất luận ngày đêm mà không hề phải ngại ngùng. Nơi đây đã là “chỗ dựa” cho những tín hữu khô khan, bỏ xưng tội lâu năm hoặc có những ngăn trở khó khăn…

Địa điểm tọa lạc của nhà thờ Bạch Lâm lại là một sự quí hiếm trong hoàn cảnh hiện nay, một giáo xứ có mặt tiền khá đẹp và rộng nhất của vùng Gia Kiệm, nằm trên quốc lộ 20 (đường Saigon - Đalat), cách ngã ba Dầu Giây 12km và cách Saigon 80km.

Bạch Lâm còn có một cơ ngơi rất quí hiếm khác, đó là cơ sở vật chất của Tu hội Tông Đồ Nhỏ, do Đức Cha PM. Nguyễn Minh Nhật gầy dựng từ trước khi Ngài được chọn làm giám mục. Nay vẫn còn được duy trì, không phải là cho tu hội, nhưng là cho mọi nhu cầu cấm phòng tĩnh tâm của giáo phận và khách phương xa. Một phần lớn cuộc đời của Đức Cha Phaolo Maria đã gắn liền với cơ sở này, từ trước và sau khi là giám mục Xuân Lộc. Thuở sinh thời, vị cha chung đã từng giữ chức chủ tịch HĐGMVN này đã luôn ước ao xây dựng nơi đây thành một Trung Tâm Tĩnh Huấn.

Hiện nay cha chánh xứ Bạch Lâm là một Linh mục còn rất trẻ, nhiệt thành và nhiều tâm huyết. Lm. Thomas d’Aquin Nguyễn Thiện Phước. Địa chỉ hành chánh (bưu điện): Ấp Bạch Lâm, xã Gia Tân 2, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai.

III. Thỉnh nguyện của Cộng đoàn Dân Chúa:

Thuở ban đầu, khi những dấu lạ đầu tiên tại Đức Mẹ Tà Pao xuất hiện cách đây ít năm, đã có những người bị bắt và bị khép tội phao tin thất thiệt. Nhưng bất chấp mọi sự, đoàn con cái Mẹ vẫn lũ lượt “tiến về khu rừng vắng” Tà Pao. Và nay, nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Chúa Kitô, dưới sự khôn ngoan điều hành của Quí Đức Cha giáo phận cùng toàn thể Linh mục đoàn Phan Thiết, Tà Pao đã trở thành một Trung Tâm Hành Hương sầm uất và đầy triển vọng của giáo phận Phan Thiết.

Trước đây, Xuân Lộc vẫn hãnh diện với công trình hoành tráng mang tính lịch sử, đó là Trung Tâm Đức Mẹ Bãi Dâu Vũng Tàu. Nay, Xuân Lộc đã chia hai giáo phận, nên chỉ có Giáo phận Bà Rịa Vũng Tàu mới có nơi Tôn kính Mẹ xứng đáng.

Vì thế cộng đoàn Dân Chúa Xuân Lộc đang hết sức mơ ước Đức Cha giáo phận cùng toàn thể Linh mục đoàn, dám mạnh dạn giúp cho Bạch Lâm, đặc biệt là với tiềm năng của giáo hạt Gia Kiệm đầy sức sống và nhiệt thành, có thể vươn lên xây dựng một Trung Tâm Hành Hương để Tôn Vinh Mẹ Thiên Chúa.

Chúng con nhận thấy giáo xứ Bạch Lâm đã mau chóng thiết lập một số tiện nghi tối thiểu cho khách phương xa. Đây là điều rất đáng khích lệ. Tuy nhiên, theo thiển ý của chúng con, công việc giá trị vô vàn sau đây rất cần được Linh mục đoàn đông đảo và đầy sức sống của giáo hạt Gia Kiệm giúp đỡ, đó là cần mở cửa nhà thờ để anh chị em giáo dân có thể vào chầu Thánh Thể và được xưng tội. Ít ra trong giờ hành chánh hoặc buổi tối. Việc làm này sẽ là một vất vả cho giáo xứ và các Linh mục, nhưng chắc chắn sẽ đem lại kết quả thiết thực và trường cửu.

Có dư luận cho rằng Nhà nước đang tìm cách gây khó khăn và phủ nhận sự kiện này? Theo chúng tôi thì đó chỉ là những tin tức không hợp lý, cũng chẳng hợp tình, thậm chí còn làm mất uy tín các cơ quan an ninh, và gây tổn hại cho sự đoàn kết. Đảng và Nhà nước đã nhiều lần công khai minh định trước Quốc tế và Đồng bào: quyền tự do tôn giáo và tự do tín ngưỡng.

Cũng xin nhắc lại, cha cố GB. Vũ Ngọc Yến, khi còn sống đã từng được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân Chương Vì Sự Nghiệp Giáo Dục. Điều này chứng minh rằng giáo xứ Bạch Lâm đã luôn đi đầu trong mọi trách nhiệm với Đất nước và Dân tộc.

Mẹ đang nhắn nhủ gì với con cái thì không ai có thể trả lời đầy đủ, vì mỗi người sẽ nhận được ơn riêng cho mình. Nhưng có một điều mà Giáo hội luôn quả quyết: Mọi phương tiện đều cần phải hướng về Lời Chúa và Thánh Thể Chúa Kitô. Xin Mẹ thương chúc lành cho hết thảy những ai dù đã thấy hoặc chưa có dịp chứng kiến những dấu lạ do lòng thương xót của Chúa, được ơn hoán cải nội tâm và còn có khả năng rao truyền Lời Chúa cho những người có liên hệ. Xin Mẹ cũng thương chúc lành cho tất cả những ai, vì nhiều lý do khác nhau đã chưa tin hoặc cố tình không tin vào sự hiện diện của Thiên Chúa là “Chủ” thực sự và toàn quyền trên Trời dưới Đất. Cách riêng, xin Chúa trả công bội hậu cho những ai đã và đang giúp đỡ cho GHVN rao giảng Tin Mừng ngay chính trên Quê hương chúng con.

Đến muôn đời, chúng con xin Tạ ơn Chúa, Tạ ơn Mẹ, Tạ ơn tất cả…

Một buổi chiều nơi khô cằn sỏi đá,

Đất Bạch Lâm chợt rộn rã hoan ca,

Phép nhiệm màu Đức Mẹ mãi lan xa,

Rồi ngày một… Mẹ ngập tràn dấu lạ:

Chuỗi hạt huyền, ánh hào quang sáng tỏa.

Chiên bốn phương về tề tựu chốn đây,

Mắt ngắm nhìn no thỏa, dạ ngất ngây,

Và liên lỉ đắm say trong tình Mẹ.

*****

Ôi! Đấng Vô Nhiễm Nữ Vương quyền thế,

Mẹ dịu hiền rực rỡ giữa muôn hoa.

Lệ hồng rơi trên mắt Mẹ nhạt nhòa,

Khóc thương xót vì đàn con tội lỗi!

*****

Hãy đến đây với linh hồn thống hối.

Vượt lên chính mình để Đất Hứa nở hoa.

Chúa Ki-tô: Viên Ngọc Quý chói lòa,

Thật vô giá cho ngàn đời bất diệt!


BBT CGVN

Tác giả: Ban Biên Tập CGVN

Admin
20-08-2008, 07:14 PM
Đức Mẹ ban "phép lạ" tại Trà Cú, Sóc Trăng, VN.

Lạy Chúa con là người ngoại đạo,

Nhưng tin có Chúa ngự trên cao.

Ngay từ khi còn nhỏ tôi đã thích hai câu thơ trên, vì tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình theo đạo Phật, bố mẹ tôi rất sùng đạo. Nhưng không hiểu vì một sự mầu nhiệm nào khiến tôi lại thích đạo công giáo. Khi mới bốn tuổi tôi đã được theo chị vú nuôi đi nhà thờ vào mỗi chiều Chúa Nhật. Hình ảnh ngôi giáo đường cổ kính, hình ảnh Chúa Giêsu đóng đinh trên thập giá và hình ảnh Đức Mẹ đẹp dịu hiền, tay lúc nào cũng cầm sâu chuỗi đã in sâu vào tiềm thức của tôi.

Càng lớn lên tôi lại càng thích tìm hiểu về đạo Chúa nhiều hơn, vì thế tôi thích quen thân với những người bạn có đạo. Tôi say mê nghe tiếng chuông giáo đường ngân vang mỗi buổi chiều, thích đeo ảnh tượng Chúa và Đức Mẹ, thích đọc kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng và thích nhất là mỗi lần được tham dự thánh lễ hôn phối trong nhà thờ. Hình ảnh cô dâu chú rể nắm tay nhau, trao nhẫn cưới cho nhau, nói lên những lời thề nguyền sắt son trước cung thánh, đối với tôi thật tuyệt đẹp và tôi bắt đầu có những mơ ước thầm kín.

Rồi như có sự sắp đặt của Thiên Chúa, lớn lên tôi đã gặp và yêu một người có đạo. Nhưng tình yêu của chúng tôi đã gặp rất nhiều khó khăn trở ngại về vấn đề tôn giáo, vì bố mẹ tôi không chấp thuận và đã nhiều lần ép gả tôi cho người ngoại đạo. Tôi chỉ còn biết liên lỉ cầu nguyện đêm ngày, trông cậy vào tình thương của Chúa và Mẹ Maria.

Sau hơn sáu năm chờ đợi, tôi đã được Chúa Mẹ nhậm lời nên bố mẹ tôi đã chấp thuận cho tôi được kết hôn với người mình yêu, nhưng với điều kiện tôi không được rửa tội theo đạo cũng như không được làm phép hôn phối trong nhà thờ, phải đợi đến ngày bố tôi khuất bóng.

Cuối năm 1974 bố tôi qua đời và trong khi tôi đang học đạo để chuẩn bị rửa tội thì biến cố 30-4 1975 ập đến. Chúng tôi theo lời khuyên của một người bạn, di chuyển về quê của anh tại họ đạo Trà cú, thuộc tỉnh Sóc Trăng, với hy vọng không ai biết được lý lịch của mình.

Họ đạo Trà Cú từ trước nổi tiếng là một họ đạo chống Cộng triệt để, vì thế mặc dù đã bị Việt cộng tiếp quản nhưng họ rất e ngại không giám dùng biện pháp mạnh đối với họ đạo này.

Về đến nơi, chúng tôi xuất trình giấy tờ với nhà cầm quyền địa phương, và đã được họ cho dạy học tại trường trung học Long Tân. Trường toạ lạc ngay trong khuôn viên nhà thờ thuộc họ đạo Trà Cú.

Sau khi đời sống đã tạm ổn định, chúng tôi đã xin cha sở để tôi được học đạo chuẩn bị rửa tội và chúng tôi được làm phép hôn phối. Nhưng nhiều lần cha sở khuyên chúng tôi hãy thong thả vì giữa buổi giao thời giữa hai chế độ và nhất là chế độ Công Sản không có cảm tình với đạo Thiên Chúa, nếu tôi rửa tội và làm phép hôn phối ngay lúc đó thì e rằng gia đình chúng tôi sẽ gặp nhiều khó khăn. Nhưng tôi quyết tâm xin cha chánh xứ cho tôi được học đạo và rửa tội rồi việc gì xảy đến tôi cũng xin chấp nhận.

Hằng tuần đi nhà thờ và nhất là mỗi buổi sáng được nghe tiếng chuông vang vọng từ một ngôi thánh đường cổ kính, lòng tôi lại nôn nao mong chóng đến ngày được rửa tội.

Niềm mơ ước của tôi đã được thực hiện. Đêm Phục Sinh 1976 tôi đã được rửa tội, lãnh phép thêm sức và chúng tôi đã được làm phép hôn phối trước sự tham dự của cả ngàn giáo dân trong họ đạo.

Hai tuần sau khi được rửa tội thì Việt Cộng đến gặp chúng tôi, yêu cầu chúng tôi phải bỏ đạo vì chúng tôi là giáo chức, tức là công nhân viên của nhà nước thì phải theo thuyết duy vật, không được theo thuyết duy tâm.

Sau nhiều lần thuyết phục chúng tôi không được, nên gần hai tháng sau thì Việt cộng ập vào nhà chúng tôi, đọc án lệnh kết tội chồng tôi là C.I.A cho Mỹ, trà trộn vào họ đạo để tổ chức và móc nối đưa người vào bưng chống phá cách mạng, rồi chúng trói bắt chồng tôi đem đi.

Hoàn cảnh của tôi lúc bấy giờ thật bi đát. Lúc đó tôi đang bị bệnh, trong nhà chỉ còn vỏn vẹn mười lăm đồng bạc. Ba đứa con của tôi thì còn quá nhỏ dại: đứa lớn nhất mười tuổi, đứa thứ nhì bảy tuổi, thứ ba ba tuổi. Sống giữa nơi xứ lạ quê người, không bà con ruột thịt để nương tựa, tôi lại không có tin tức gì của chồng tôi, thật tôi không chết được mà phải sống.

Tôi chỉ còn biết trông cậy và phó thác vào Chúa và Mẹ Maria. Hình ảnh Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá đã an ủi và nuôi dưỡng tôi rất nhiều vì tôi nghĩ rằng: Chúa mà còn chịu đau khổ, nhục nhã và cuối cùng còn bị đóng đinh và chết trên thập giá để chuộc tôi cho nhân loại, trong đó có tội của tôi và gia đình tôi, thì tôi là con cái của Chúa lại không thể vác thánh giá ở đời này hay sao ? Tôi nhớ lời Chúa đã phán: ‘’Ai muốn theo Ta thì vác thánh giá mà theo Ta.’’( Luca 14:27) Hơn nữa, tôi nghĩ theo Chúa không phải là là theo con đường vinh quang hạnh phúc mà phải còn theo con đường khổ nạn của Chúa nữa. Nhờ vậy tôi đã có đủ nghị lực và can đảm để vượt qua mọi khó khăn gian khổ. Chúa Mẹ đã thương tôi nên đã cho tôi có một cuộc sống khá đầy đủ để tôi có thể tiếp tế cho chồng tôi ở trong tù và nuôi ba đứa con còn nhỏ dại.

Trong thời gian chồng tôi ở tù, tôi vẫn được tiếp tục dạy học tại trường trung học Long Tân và tôi đã được chứng kiến một biến cố vô cùng quan trọng đã xảy ra tại họ đạo Trà Cú. Đó là: Đức Mẹ ban phép lạ chữa cho một cô bé tật nguyền được trở lại đi đứng bình thường.

Hàng tuần đi dự lễ ngày Chúa Nhật, tôi thường thấy một cô bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, da ngâm đen, tóc ngang vai, dáng cục mịch quê mùa. Em bị liệt hai chân vì bị sốt tê liệt hồi em lên hai tuổi. Em phải đi nạng, mỗi lần lên rước lễ mẹ em và chị của em phải dìu em đi rất vất vả khó khăn.

Tôi thấy cô bé tật nguyền đi lại khó khăn như vậy nhưng vẫn chịu khó đi nhà thờ, không hề vắng mặt một tuần nào. Tôi tìm hiểu về em và được biết tên em là Trần thị Hữu. Cha em là một người ngoại đạo, đã rửa tội để được cưới mẹ em, nhưng sau đó vài năm ông bỏ đạo. Nhiều lần cha em định đem em đi chữa bằng phương pháp bùa phép nhưng em phản đối và nói với cha mẹ em rằng: Đức Mẹ đã hiện về với em và hứa sẽ chữa cho em đi được, vì thế em chỉ cần ở nhà cầu nguyện, nhất định không chịu chữa trị bằng phương pháp nào khác.

Bẵng đi một thời gian tôi không thấy em đến nhà thờ nữa, tôi được chị hàng xóm cho biết em đã bị đau, không ngồi dạy được, tê liệt hoàn toàn, suốt đêm ngày chỉ nằm trên giường, em ăn rất ít mà chỉ uống nước phép của đền thờ Đức Mẹ Lộ Đức, nhưng em vẫn tươi tỉnh hồng hào.

Hằng ngày bà con lối xóm và bạn bè đến thăm đều được em thuật lại cho nghe những lần Đức Mẹ hiện ra với em. Điều làm mọi người chú ý và nhớ nhất là Đức Mẹ hứa sẽ chữa cho em đi được vào dịp Lễ Phục Sinh 1977. Tin này được loan đi rất nhanh khắp mọi nơi và người đến thăm em càng ngày càng đông.

Riêng tôi vì cuộc sống quá khó khăn, hơn nữa nhà tôi và nhà em cách xa nhau cả hai cây số nên tôi không đến thăm em được.

Ngày tháng cứ đều đặn trôi qua và Mùa Phục sinh nữa lại đến, mọi người nôn nao chờ đợi. Tuy sống trong chế độ Cộng Sản nhưng họ đạo Trà Cú vẫn tổ chức Lễ Phục Sinh rất rầm rộ. Các cổng chào đều được dựng lên trước một tuần lễ, từ cổng nhà thờ đến nhà thờ đèn điện sáng chưng, bông hoa rực rỡ, người người lũ lượt đi dự lễ, quần áo đủ mầu sắc, quang cảnh thật tưng bừng náo nhiệt, khiến mọi người có cảm tưởng như đang sống trong chế độ cũ.

Tất cả mọi người không ai bảo ai đều chú ý tìm kiếm xem trong đám người đi dự lễ có em Hữu hay không. Nhưng ai nấy đều hết sức thất vọng vì được mẹ em Hữu cho biết em vẫn nằm trơ như một cây gỗ. Sau lễ, một số người về nhà em để thăm em và em vẫn nằm trên giường tiếp chuyện mọi người như thường lệ. Trong số những người đến thăm em có chị Nhan là người đã may tặng em chiếc áo dài soa Pháp màu xanh như màu áo của Đức Mẹ và một chiếc quần trắng để nếu Đức Mẹ chữa cho em khỏi chân, em sẽ mặc áo đó đi dự lễ Phục Sinh. Qua lễ rồi em vẫn còn nằm trên giường, chị Nhan hỏi em:

- Đức Mẹ hứa với em đến Lễ Phục Sinh sẽ ban phép lạ cho em và em sẽ đi được, sao bây giờ em vẫn còn nằm thế này ?

Em Hữu chỉ mỉm cười không nói gì. Khoảng hai giờ sáng một số người nản lòng đã bỏ ra về, chỉ còn chị Nhan và một vài người ở lại. Khi đang nói chuyện với nhau, bỗng dưng em Hữu ngồi phắt dạy, chỉ lên bàn thờ và nói:

-Thắp đèn cầy lên, Đức Mẹ đã hiện ra đó.

Em vừa nói vừa bước ra khỏi giường, đến bàn thờ, tự em thắp đèn nến. Mọi người thấy vậy sợ quá chạy toán loạn, kẻ chạy ra sau bếp, người chạy đi loan báo cho bà con hàng xóm. Có người chạy vội vàng trật cả mắt cá chân.

Em đòi mời mẹ đỡ đầu của em đến, viết tên thánh vào người em và mời cha mẹ của em đến để nghe Đức Mẹ dạy.

Đức Mẹ hỏi cha mẹ em có bằng lòng dâng con cho Đức Mẹ không ? Với giọng run run vì quá cảm động và sợ hãi, cha em thưa với Đức mẹ:

- Kính Đức Mẹ, con phải dâng con của con như thế nào, con sẽ cho con của con đi tu dòng con Đức Mẹ hay như thế nào, xin Đức Mẹ chỉ dạy.

Đức Mẹ phán:

- Bất cứ lúc nào và bất cứ cách nào khi Đức Mẹ cần đến.

Và Đức Mẹ cũng nói với những người có mặt tại đó:

- Các con phải chịu khó đi đọc kinh và lần hạt Mân Côi.

Chỉ chưa đầy một giờ sau nhà em Hữu đã chật ních người, đứng vòng trong, vòng ngoài.

Đêm hôm đó vì ở xa, tôi không được biết để đến nhà em Hữu chứng kiến Đức Mẹ hiện ra ban phép lạ cho em. Nhưng sáng hôm sau thì tôi gặp em trên đường đi đến nhà thờ. Sau hơn một năm gặp lại em, tôi hết sức ngạc nhiên vì em xinh đẹp hơn trước nhiều, ngoài sức tưởng tượng của tôi. Em không còn là cô bé Hữu quê mùa của một năm về trước. Không những em đi đứng bình thường như mọi người, em còn thay đổi hẳn vóc dáng; khuôn mặt bầu bĩnh với cặp mắt đen lánh, da trắng tươi, hai má ửng hồng, môi mọng đỏ, mái tóc huyền phủ kín bờ vai. Dáng người thon thon trong chiếc áo dài xanh tha thướt uyển chuyển. Vẻ đẹp của em bây giờ là vẻ đẹp của một thiếu nữ tỉnh thành sang trọng quí phái.

Tôi đi bên em và hỏi em về việc Đức Mẹ ban phép lạ cho em đêm hôm trước. Với giọng hết sức nhỏ nhẹ, em nắm tay tôi kể cho tôi nghe và dặn tôi:

- Chị nhớ cầu nguyện cho em nhé !

Như có một sự sắp đặt của Thiên Chúa, buổi lễ hôm đó có ba cha đồng tế, và em Hữu là người lên rước lễ đầu tiên. Cha sở Nguyễn Mạnh Đồng trao mình Thánh Chúa cho em mà vẫn không biết đó là cô bé Hữu đã từng chống nạng mỗi khi lên rước lễ trước đây.

Sau thánh lễ, em và gia đình em vào thăm cha sở, khi đó các cha mới hay. Cả ba cha đều hỏi chuyện em và nhìn nhau với ánh mắt chan hoà niềm vui.

Ba tháng sau, em Hữu đã được Chúa gọi về một cách đột ngột như Đức Mẹ đã bất ngờ hiện ra ban phép lạ cho em, trước sự bàng hoàng của mọi người.

Được tin đó tôi đã đến viếng em. Lại một lần nữa tôi vô cùng ngạc nhiên vì khi em đã tắt thở một ngày một đêm nhưng nét mặt vẫn tươi đẹp như hồi em còn sống, không nhợt nhạt như nét mặt của một người đã chết.

Đám tang em Hữu được tổ chức vô cùng trọng thể và thi hài em được an táng vào phần đất đặc biệt ngay sau nhà thờ Trà Cú. Tiếng chuông nhà thờ Trà Cú đã ngân vang hồi vĩnh biệt để tiễn đưa linh hồn Maria Trần thị Hữu về Nước Chúa.

Riêng gia đình tôi sau sáu năm thử thách, Chúa Mẹ lại ban cho một phép lạ nữa là cả gia đình tôi đã đến được bến bờ tự do, không tốn một đồng bạc.

Giờ đây gia đình chúng tôi đã có được một đời sống ổn định. Chúng tôi muôn vàn cảm tạ Thiên Chúa và Mẹ Maria.


(Dziễm Hoàn ghi lại)